AJAR press

the poetics of (space): a conversation || thi học (không gian): một cuộc trỏ chuyện


A space exists and exists and exists until it encounters an edge. The edge says, here I am, there you must be. Like water, defined by its container, maybe we, like space, like water, are all defined by our encounters. A coffee shop. A house. A book. A city. A person. What makes a space real? Maybe it is the encounter.

Two people meet in a coffee shop, meet at the measurable space of a table. The name of a book is uttered between them and each retreat to an immeasurable private space, one they have shared with only this book. They are sitting at the table but for a moment they are not.

Two people live in two houses located in two cities and read one book. The book distorts the space between them; it becomes the space between them. They enter it. The book contains houses, it is a house; it inhabits the two people living in two cities.

Two people live in two cities and decide to write to each other about a book. They encounter each other by way of their language while inside another’s language.

The following is a conversation of three voices: Kaitlin, who lives in an old house in Hanoi; Christophe who lives in a tall house in Saigon; and Gaston Bachelard, who lived and wrote in the houses of human consciousness in 20th century France. The encounter took place through electronic mails during the month of January 2014.
________________________________________________________________

Một không gian tồn tại và tồn tại và tồn tại cho tới khi nó chạm một rìa vực. Cái rìa vực nói, ta ở đây, ngươi hẳn ở đó. Như nước được định nghĩa bởi cái chứa đựng nó, có lẽ chúng ta, như không gian, như nước, đều được định nghĩa bởi những cuộc gặp gỡ. Một quán café. Một ngôi nhà. Một cuốn sách. Một thành phố. Một người. Điều gì khiến một không gian hiện hữu? Có lẽ đó chính là cuộc gặp gỡ ấy.

Hai người gặp nhau trong một quán café, tại không gian quảng tính của một cái bàn. Tên của một cuốn sách vang lên giữa họ và mỗi người rút về một không gian cá nhân phi quảng tính, nơi họ chia sẻ chỉ với cuốn sách đó. Họ đang ngồi cạnh chiếc bàn nhưng trong một khoảnh khắc nào đó thì chừng đã đâu kia.

Hai người sống trong hai ngôi nhà nằm ở hai thành phố và cùng đọc một cuốn sách. Cuốn sách bóp méo không gian giữa họ; nó trở thành không gian giữa họ. Họ bước vào đó. Quyển sách chứa đựng nhà, nó là một căn nhà; cho phép trú ngụ hai con người sống ở hai thành phố khác nhau.

Hai người sống ở hai thành phố quyết định, người này viết cho người kia, về cùng một cuốn sách. Họ gặp nhau nhờ ngôn ngữ của họ trong khi vẫn tồn tại trong một ngôn ngữ khác.

The Poetics of Space là cuốn sách đưa chúng tôi vào thế giới của những giấc mơ, của vô thức, tưởng tượng, và chúng tôi sống ở những không gian riêng tư bậc nhất ấy, đơn độc, một mình. Đây là cuốn sách của nỗi cô đơn, và chuyện trò với nhau khi ta ở trong cuốn sách, là chia sẻ cái gì đó còn sâu hơn tầng nội dung câu chữ. Đó là hành động với tay, xuyên qua lớp lớp không gian, cả vật chất lẫn trừu tượng, để chạm vào nhau. Chính trong cái tiếp xúc ấy, chúng tôi nhận lại tồn tại của chính mình; chúng tôi nhận lại bản thân đã thoáng biến đổi từ những cuộc gặp gỡ ấy.

Sau đây là một cuộc hội thoại của ba tiếng nói: Kaitlin, sống trong một ngôi nhà cổ ở Hà Nội; Christophe sống trong một cao ốc ở Sài Gòn; và Gaston Bachelard, đã sống và viết trong những ngôi nhà của ý thức con người, trong thế kỉ XX ở Pháp. Cuộc trao đổi diễn ra thông qua hòm thư điện tử trong tháng 1 năm 2014.
10 USD