AJAR press
Space || Không gian

Space || Không gian


From the editors
 
It seems this thing we call space is constantly escaping our perception, as sand flowing out of our palms, as lost breaths, falling leaves that melt into the earth, we never can hold it. Or we are constantly escaping it, space, a ceaseless attempt to escape it, as from a familiar house, from a narrowing sky, as if each day we find more reasons to disappear – to recall a Cioran depression. However, is it possible for a presence to ever truly disappear? For even if we could disappear, having once existed, do not the traces of our erasure still remain? Space, therefore, is always there, invisible and visible, abstract and concrete, remained and vanished, finite and infinite, outside and inside, ect. and never does it fit on this point or that point of any binary.

Thinking of space in truth might be thinking with space. In some way, it’s the effort to not deny its very being, even as a subaltern being, and more, it’s the effort to signify it, expand it, multiply it, recreate it, and then, we have one more shelter for our abnormal desires, one space to embrace, to love all kinds of beings in the universe. The awareness of each being’s fragility and vulnerability in facing and ceaselessly negotiating the particular space in which it dwells, is also the awareness of the necessity to share with, connect to, learn from/with each other, and always, it happens in a space, with a space, and opens a new space together.
 
Writing and along with it, translating the writing, essentially becomes a way of (de)constructing and transforming each being’s space, whether it’s a presence or a memory restored, real or illusory, here, there, somewhere, nowhere, and infinite and borderless.
 
In the space of the book, in these beings, in these fruitful languages, there are individuals drifting, alone together. To nowhere. To their readers.

from Autumn, Hanoi, 2014

AJAR
________________________________________________________________________________
 
 Thư biên tập 
 
Có thể cái gọi là không gian luôn chạy trốn khỏi ta, như cát chảy khỏi lòng tay, như hơi thở đã mất, lá đã tan trong đất, không bao giờ ta còn nắm giữ được. Hay là ta luôn chạy trốn khỏi nó, thậm chí nỗ lực không ngừng chạy trốn khỏi nó, chạy trốn khỏi một mái nhà thân quen, một bầu trời đã trở nên chật chội, như thể mỗi ngày, chúng ta có thêm nhiều lí do để biến mất, để gợi lại một nỗi tuyệt vọng Cioran. Nhưng liệu ta có thể biến mất tuyệt đối như chưa từng hiện diện? Cả khi ta có thể biến mất tuyệt đối, thì có thể vẫn còn lại đó những dấu vết của sự xoá bỏ, chỉ bởi vì ta đã sinh ra? Không gian, do đó, luôn ở đó, hữu hình và vô hình, cụ thể và trừu tượng, còn lại và tan biến, hữu hạn và vô cùng, trong ta và ngoài ta… và không bao giờ khít vừa với bất cứ cặp đôi nào.

Suy tư về không gian thực chất là suy tư cùng không gian. Theo một nghĩa nào đó, đó chính là nỗ lực không chối bỏ sự hiện hữu của mình, dẫu chỉ là một hiện hữu riêng tư, bé mọn và hơn thế, nỗ lực tạo nghĩa cho nó, mở rộng nó, nhân bội nó, sáng tạo lại nó, và từ đó, ta có thêm một chốn tạm nương cho những ham muốn bất thường, một không gian để ôm ấp, yêu thương những hiện hữu trong vũ trụ này. Ý thức về sự mong manh dễ thương tổn của mỗi hiện hữu riêng lẻ khi đối diện với cái không gian mà mình cư trú và không thôi phải xoay xoả cũng là ý thức về sự cần thiết của chia sẻ, nương tựa, kết nối, để biết từ/cùng nhau và luôn là trong không gian, cùng với không gian, và mở một không gian cùng nhau. 
 
Viết, và cùng với nó, dịch sự viết, một cách thiết yếu, trở thành một cách (giải) kiến tạo và chuyển dịch không gian cho hiện hữu, dẫu là hiện tại hay là hồi ức được khôi phục lại, là hiện thực hay là sự hư huyễn, đây, kia, đâu đó, không đâu đó, và vô lượng và vô biên. 
 
Trong không gian cuốn sách này, trong những sự hiện hữu này, trong những ngôn ngữ nảy nở, những cá thể đang trôi giạt, đơn lẻ cùng nhau. Tới không nơi nào. Tới những người đọc.
 _______________________________________________________________________________________________________

In this issue | Trong số này
Avianti Armand, Eliza Vitri Handayani, Đoàn Tuấn Đức, Đặng Thơ Thơ, Đức Anh, P.K., Lê Minh Phong, Phạm Vũ Văn Khoa, Nguyễn Thuý Hằng, Kaitlin Rees, Nhã Thuyên, Michael Brennan, Lưu Diệu Vân, Yang Xie, Ouyang Yu, Elizabeth Allen, Iris Tiên, Nur Soliman, Toby Fitch, Tú Trinh, Phan Quỳnh Trâm, Mai Văn Phấn, Lê Đình Nhất Lang, Tyler Junker, Shuntarö Tanikawa, Tịnh Thuỷ, Leith Morton, Rolando Tinio, Jose Lacaba, Robert Nery, Mai Nguyễn, Bùi Chát, Lý Đợi, Bỉm, Trần Wũ Khang, Phan Bá Thọ, Jack James Huỳnh, Trần Nghi Hoàng, Frederic Turner.
 
Deep thanks to all. The present and the absent. Thanks to you, the readers who open your hearts to us. | Cảm ơn tất cả. Những người có mặt và những hiện diện vắng mặt. Cảm bạn đọc đã mở lòng.


15 USD